Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

TÌNH KHÚC MƯỜI NĂM

Thoắt đó đã tròn mười năm
Tình xưa nhẹ gót phiêu bồng,
Dấu xưa chỉ là hư ảo,
Là màu sương khói mong manh.


Từ độ em thành cố nhân
Anh về ru phím nguyệt cầm,
Khàn hơi dỗ lòng câu hát
-Thương đời mãi cứ loanh quanh.


Mười năm!- Đời bao sóng nổi?
Tình buồn như lá thu phai!
Đêm đêm một mình ngóng đợi
Cố nhân vẫn cố nhân hoài..


May còn nguyên sơ chút mộng!
Tinh khôi tựa thuở ban đầu.
- Nhờ em thắp giùm ngọn lửa
Sưởi lòng ấm đến xưa sau.


Mười năm! tập làm thi sĩ
Viết hoài chẳng trọn câu thơ.
Thôi ta làm tên cuồng sĩ
Ôm đời say hát vu vơ.


Cầu xin người về nơi ấy
Ngập tràn hạnh phúc yên vui.
Phố xưa mình anh ở lại,
Ôm trăng đánh giấc bên đồi.


Mười năm!- Đành thôi giã biệt
Xem như mây khói về trời.
Ta làm con chim viễn xứ
Chợt buồn vỗ cánh trùng khơi...

                     Văn Châu

Không có nhận xét nào: